NGHIỆP LÀ GÌ ?

Mọi người hay nói nghiệp nghiệp mà có biết nghiệp gì là không ?

Nghiệp là cái không có hình tướng mà có khả năng rất đáng kể.

Ví như gió, tuy không thấy hình tướng mà nó thổi đất nước đều lung lay.

Nghiệp cũng thế, bình thường chúng ta không thấy nó, mà nó lôi chúng ta đi khắp nẻo luân hồi.

Sở dĩ nó có khả năng mạnh mẽ như vậy là do tập quán lâu ngày của chúng ta

Như người tập hút thuốc, buổi đầu khói thuốc chỉ cảm thấy khó chịu, nhưng tập lâu ngày thành ghiền, khi ghiền rồi thì thèm thuồng với giá nào cũng phải tìm cho có nó.

Rượu khả năng còn mạnh hơn, từ những hớp rượu cay xé mồm, tập mãi thành quen, bắt đầu ghiền rượu. Khi ghiền không có rượu người ngứa ngáy, oằn oại nhọc nhằn, ngáp trời ngáp đất, quả thật chi phối hết khả năng con người

Thuốc với rượu ấy có ma lực gì mà đày đọa hành hạ con người đến thế?

Nó chẳng có ma lực gì cả, chẳng qua do chúng ta tập lâu ngày thành thói quen, thói quen càng lâu sức càng mạnh. Đã tự chúng ta tập thành bệnh.

Thử hỏi cái ghiền ấy hình tướng ra sao, mà điều khiển con người một cách mãnh liệt như thế?

Quả thật không ai biết tướng mạo của nó, nhưng khi nó đòi hỏi, người ta phải chạy ngược chạy xuôi tìm cho ra thuốc để hút, rượu để uống

Chúng ta tự đặt câu hỏi, ai đem bệnh ghiền ấy đến cho chúng ta? Chính chúng ta tự tập, tập lâu thành ghiền, cái ghiền ấy do mình tạo rồi mình chịu.

Nghiệp cũng có nghiệp thiện và nghiệp ác:

Nghiệp ác:
Nghiệp ác là hành động làm cho người khổ và mình khổ, hoặc ở hiện tại hay ở vị lai. Hành động này do ba cơ quan tạo nên: thân, miệng, ý.

Nghiệp thiện:
Những hành động đem lại sự an ổn vui vẻ cho người và mình là nghiệp thiện. Sự an ổn vui vẻ chẳng những có trong hiện tại mà còn đến vị lai. Cũng do ba cơ quan tạo thành nghiệp thiện: thân, miệng, ý.

Vậy nghiệp là hành động từ thân tâm con người tạo thành ,không ai tạo nghiệp thế cho chúng ta, cũng không ai có thể thay thế gánh nghiệp cho chúng ta.

Đừng cầu khẩn van xin bất cứ một năng lực nào ngoài bản thân chúng ta, không phải một đấng Thượng đế hay một tha nhân nào khác tạo thành một cuộc sống an vui hay đau khổ cho chúng ta, mà chính do thân miệng ý của chúng ta trong quá khứ cũng như hiện tại gây nên.

Chúng ta là chủ nhân của chúng ta ở hiện tại và vị lai.

Chúng ta có quyền phán quyết một bản án tốt xấu trong đời sống mai sau của mình.

Đã tạo nghiệp thì phải thọ hưởng, luật trời rất công bằng

 

Leave a comment